Chi phí một bữa chay ngoài hàng trải rất rộng tuỳ kiểu quán, và chênh lệch không đến từ nguyên liệu như nhiều người nghĩ. Hiểu cái gì làm nên giá thì bạn chọn đúng chỗ cho đúng nhu cầu.
Các mức giá theo kiểu quán
Sạp chợ rẻ nhất. Mức một.
Mua theo cân hoặc phần. Cơ chế.
Quán cơm bình dân kế tiếp. Mức hai.
Xe đẩy cũng ở mức đó. Mức hai.
Buffet chay ở giữa. Mức ba.
Ăn được nhiều món. Đổi lại.
Quán chay hiện đại cao hơn. Mức bốn.
Nhà hàng chay cao nhất. Mức năm.
Chênh nhau nhiều lần. Tổng kết.
Cùng một thành phố. Nhấn mạnh.
Bếp chùa thì tuỳ tâm. Ngoài thang.
Không tính vào thang giá. Nói rõ.
Thang giá từ sạp chợ tới nhà hàng chênh nhau nhiều lần trong cùng một thành phố. Biết mình đang ở nấc nào thì không bất ngờ lúc tính tiền, và cũng không so nhầm hai nấc khác nhau.
Buffet nằm ở giữa thang và đáng tiền nếu bạn ăn được nhiều món. Còn ăn ít thì buffet là nấc đắt chứ không rẻ, tính theo lượng ăn thật của mình.
Cái gì làm nên chênh lệch
Không phải nguyên liệu. Đính chính.
Rau đậu vốn rẻ. Lý do.
Mặt bằng là khoản lớn. Khoản một.
Quận trung tâm đắt hơn nhiều. Chi tiết.
Nhân công phục vụ. Khoản hai.
Quán tự phục vụ rẻ hơn. Chi tiết.
Nấu theo gọi tốn hơn. Khoản ba.
So với nấu sẵn. Đối chiếu.
Không gian và điều hoà. Khoản bốn.
Trình bày và bát đĩa. Khoản năm.
Nguyên liệu nhập thì khác. Ngoại lệ.
Nấm nhập đắt thật. Ví dụ.
Chênh lệch giá chủ yếu ở mặt bằng, nhân công và cách nấu chứ không ở nguyên liệu. Rau đậu vốn rẻ ở mọi quán, nên trả giá cao là trả cho chỗ ngồi và cho công phục vụ.
Ngoại lệ là món dùng nguyên liệu nhập như nấm nhập hay đồ chay nhập khẩu. Nhóm đó đắt thật chứ không phải quán tính cao, và thường được ghi riêng trên thực đơn.
So với nấu ở nhà
Nấu nhà rẻ hơn nếu nấu nhiều người. Điều kiện quan trọng.
Nấu một người thì chưa chắc. Đối chiếu.
Mua lẻ đắt và hay thừa. Lý do.
Cộng tiền gas và điện. Khoản quên.
Cộng thời gian. Khoản quên.
Đi chợ, nấu, rửa. Chi tiết.
Gần một giờ mỗi bữa. Con số.
Ăn quán cơm bình dân. Đối chiếu.
Có khi rẻ hơn nấu một mình. Kết luận.
Nấu cho nhà bốn người thì khác. Đối chiếu.
Rẻ hơn nhiều. Kết luận.
Tính theo hoàn cảnh mình. Nguyên tắc.
Nấu ở nhà chỉ rẻ hơn rõ khi nấu cho nhiều người, còn nấu một mình thì chưa chắc. Mua lẻ đắt và hay thừa, cộng thêm gas điện và gần một giờ mỗi bữa cho việc đi chợ nấu rửa.
Người sống một mình ăn quán cơm chay bình dân có khi rẻ hơn tự nấu. Tính cả tiền lẫn thời gian rồi quyết, đừng mặc định là nấu ở nhà thì luôn rẻ hơn ăn quán.
Khoản hay phát sinh
Đồ uống. Khoản một.
Nước ép đắt bằng suất cơm. Ví dụ.
Tráng miệng. Khoản hai.
Khăn lạnh. Khoản ba.
Đặt sẵn trên bàn. Cơ chế.
Tưởng miễn phí. Hiểu nhầm.
Trà nóng ở vài quán. Khoản bốn.
Phí phục vụ. Khoản năm.
Nhà hàng hay có. Bối cảnh.
Phụ thu ngày lễ. Khoản sáu.
Hỏi trước những khoản này. Nguyên tắc.
Chúng cộng lại không nhỏ. Lý do.
Khăn lạnh và trà đặt sẵn trên bàn là hai khoản hay làm khách bất ngờ nhất. Chúng nhìn như đồ miễn phí nên ít ai hỏi, rồi thấy trên hoá đơn thì đã muộn.
Đồ uống là khoản làm hoá đơn phình nhiều nhất, nước ép có khi bằng cả suất cơm. Uống trà đá trong bữa rồi mua nước ngoài quán là cách đơn giản để cắt khoản đó.
Chọn nấc giá cho đúng việc
Bữa hàng ngày thì nấc thấp. Nguyên tắc.
Quán cơm hoặc sạp chợ. Cụ thể.
Ăn ngon cuối tuần thì nấc giữa. Nguyên tắc.
Buffet hoặc quán khá. Cụ thể.
Dịp đặc biệt thì nấc cao. Nguyên tắc.
Mỗi nấc làm tốt việc của nó. Ghi nhận.
Đừng dùng nấc cao cho việc thường. Nguyên tắc.
Tốn mà không được thêm gì. Lý do.
Đừng dùng nấc thấp cho đãi khách. Nguyên tắc.
Không hợp hoàn cảnh. Lý do.
Tính ngân sách theo tháng. Mẹo.
Dễ cân hơn tính từng bữa. Lý do.
Mỗi nấc giá làm tốt một việc khác nhau, đừng dùng nấc cao cho bữa trưa hàng ngày. Nhà hàng không làm việc ăn no tốt hơn quán cơm, nó làm tốt việc khác hẳn — không gian, dịp và cảm giác được tiếp đãi.
Tính ngân sách ăn ngoài theo tháng thay vì cân nhắc từng bữa cho mệt. Đặt một mức cho cả tháng thì bạn thoải mái chọn nấc cao vào vài bữa mà vẫn kiểm soát được.
Ăn quán quen thì chi phí ổn định hơn vì bạn đã biết giá và biết phần to hay nhỏ. Đổi quán liên tục thì tháng nào cũng có bữa vượt dự tính, và đó là chỗ ngân sách hay vỡ.
Hỏi giá là chuyện bình thường ở mọi nấc, kể cả ở nhà hàng. Người ngại hỏi giá là người hay bất ngờ lúc tính tiền, mà bất ngờ kiểu đó thì không ai vui, cả khách lẫn quán.